Chuyển giờ đọc sách trước khi đi ngủ từ tiếng Anh sang tiếng Việt | DCTV #3

Nghe tập này trên Spotify

Chào các bạn, hôm nay mình sẽ chia sẻ về trải nghiệm của gia đình mình khi chuyển từ tiếng Anh sang tiếng Việt trong hoạt động đọc truyện cho con trước khi đi ngủ.

Trước đây, khi gia đình mình sống trong môi trường có nhiều tiếng Việt để luyện tập, thì hầu như chỉ có chồng mình đảm nhiệm công việc đọc sách cho con vào mỗi buổi tối trước khi đi ngủ. Nó kéo dài cho tới khi bé khoảng 3 tuổi rưỡi, thì vì hoàn cảnh gia đình của mình thay đổi, đó là chuyển sang môi trường mà tiếng Anh là ngôn ngữ chính để giao tiếp với tất cả mọi người.

Lúc này, mình và chồng mình đã ngồi lại bàn với nhau và quyết định là giờ đọc sách, đọc truyện buổi tối sẽ chuyển từ tiếng Anh sang tiếng Việt. Lý do cho việc chuyển đổi này rất là đơn giản: tiếng nào mà mình không có cơ hội sử dụng nhiều thì mình lại càng phải ưu tiên, lại càng phải tạo môi trường cho nó nhiều hơn. Vì môi trường bây giờ là tiếng Anh quá thuận lợi rồi, cho nên tiếng Việt phải được ưu tiên.

Vậy mình đố các bạn là khi mình chuyển đổi giờ đọc truyện buổi tối từ tiếng Anh qua tiếng Việt, từ ba sang mẹ, thì bé của mình có chấp nhận không?

Câu trả lời là không hề. Bé phản ứng khá là mạnh về chuyện đó. Thứ nhất là vì thói quen. Từ lúc bé còn rất nhỏ cho tới khoảng 3 tuổi rưỡi, hoàn toàn chỉ có ba đọc truyện cho bé vào buổi tối và là bằng tiếng Anh. Cho nên việc chuyển qua một người khác và một ngôn ngữ khác là một cú sốc đối với bé.

Lý do thứ hai mà bé phản đối mạnh như vậy là vì chồng mình là người rất yêu và hiểu trẻ con, lại có khả năng diễn kịch rất tốt. Khi anh ấy đọc truyện hay đọc sách cho con thì rất diễn cảm. Mình thì không giỏi như vậy. Cho nên khi chuyển từ ba sang mẹ, bé cảm thấy mẹ đọc không thú vị bằng ba.

Mình nhớ là một hai tuần đầu, mỗi buổi tối khi mình nói “Bây giờ mẹ sẽ đọc truyện cho con để đi ngủ”, bé sẽ phản kháng, khóc lóc và năn nỉ ba đọc cho. Chồng mình là người rất dễ mềm lòng với con. Thấy con năn nỉ như vậy thì cũng mềm lòng luôn, rồi quay qua hỏi mình: “Hay là tối nay để anh đọc cho con cũng được?”

Nhưng mình nói là không được. Từ bây giờ em sẽ là người đọc truyện trước khi đi ngủ cho con. Đối với chồng mình, đó là một sự hy sinh vì anh rất thích được đọc truyện cho con mỗi buổi tối. Nhưng vì muốn con phát triển tiếng Việt nên anh chấp nhận nhường đặc quyền đó cho mình.

Mỗi tối lúc bé than thở, năn nỉ, khóc lóc không chịu đọc truyện với mình, thì mình cho bé thấy rất rõ là bây giờ con chỉ có hai lựa chọn thôi: Một là mẹ đọc truyện cho con rồi con ngủ.
Hai là không có ai đọc truyện cho con hết, con chỉ tự nằm đó cho tới lúc buồn ngủ thôi. Dần dần, chắc phải sau hai tuần, bé mới chấp nhận sự thật đó và chịu hợp tác với mình.

Bây giờ thì đã 6 tháng từ lúc giờ đọc truyện buổi tối trở thành giờ tiếng Việt. Bé rất vui vẻ và hợp tác, không còn vấn đề gì nữa.

Chồng mình đã chấp nhận là anh sẽ đọc truyện cho con vào cuối tuần, ví dụ khoảng ba ngày. Còn những ngày trong tuần khi bé đi nhà trẻ thì anh sẽ tranh thủ đọc cho con lúc từ 6 giờ tới 7 giờ tối, sau giờ ăn cơm hoặc trước giờ ăn cơm, tranh thủ đọc một hai cuốn.

Thật ra người lớn mình cũng rất lười phải không các bạn? Mình cũng phải đấu tranh rất dữ dội với sự lười biếng và thiếu kỷ luật của bản thân. Có rất nhiều buổi tối mình mệt quá rồi, muốn đùn đẩy việc đọc truyện buổi tối hoặc cho con đi ngủ cho chồng mình, và chồng mình thì luôn sẵn sàng giúp.

Lúc nào trong đầu mình cũng nảy ra suy nghĩ là hay là mình đừng kiên quyết nữa, tối nay đổi cho chồng mình cũng được. Nhưng ngay sau đó mình phải tự nhủ với lòng là không được.

Nếu bạn chỉ cần cho bé biết là bé có sự lựa chọn giữa ba và mẹ, giữa tiếng Anh và tiếng Việt, thì sẽ rất khó, vì chắc chắn bé sẽ chọn tiếng Anh.

Việc mình ép bản thân rằng mỗi buổi tối đó là công việc của mình, mình không thể đùn đẩy cho người khác, thật sự cũng giúp mình rất nhiều. Khi mình không có lựa chọn thì mình cũng sẽ không bị lười biếng. Đây là việc mình phải làm nên mình sẽ làm.

Nếu các bạn quá bận và không muốn ôm đồm tất cả, thì có thể phân công. Ví dụ các bạn đọc ba buổi tối, chồng các bạn đọc ba buổi tối, hoặc là hai người sẽ đọc hai truyện mỗi buổi tối: chồng đọc trước rồi mình đọc sau, hoặc ngược lại. Nhưng không được bỏ qua bước nào. Chỉ cần mình bỏ qua và bé biết là bé có sự lựa chọn thì sau này sẽ rất khó. Thói quen là thứ khó xây dựng, và bé càng lớn thì càng khó hơn.

Mình mong là chia sẻ của mình về trải nghiệm này sẽ giúp ích và động viên các bạn cố gắng hơn. Cố lên nha!

Published by

Bình luận về bài viết này